Sunday, August 11, 2024

100 năm Sbahn Berlin


bức ảnh này tôi chụp vài ngày trước. Trong lúc chờ tàu, tôi tự hỏi ở đâu ra mà lắm người thế này, Berlin và cả nước Đức đang trong một kỳ nghỉ hè lớn, và tất tật họ đứng ở tít chỗ cuối cùng của đường ray chờ tàu, nơi đến cả cửa đầu tiên của toa đầu tiên cũng không dừng sát rạt đến thế. Rồi trên biển báo hiện dòng chữ: "Chuyến tàu chạy thẳng", tức là nó không dừng ở ga này, như vẫn thường với những đoàn tàu đang chạy về kho để nghỉ chẳng hạn. Rồi tôi thấy đám người ra cử chỉ vẩy tay, khua loạn xạ, ý chắc là đứng tránh ra. Và rồi đoàn tàu này chạy qua. Vào một ngày tháng tám của 100 năm trước, chuyến tàu chạy điện đầu tiên của Berlin khởi hành từ nơi giờ là Nordbahnhof và đi đến Bernau, một thành phố cửa ngõ vào Berlin.

Tôi có biết đây là tuần lễ kỉ niệm của Sbahn Berlin. Người ta hẳn lấy ngày chạy chuyến tàu bằng điện ấy làm cột mốc đánh dấu. Đường sắt nội đô Berlin đã được xây từ trước rồi, và cũng không phải đây là trăm năm công ty vận hành tuyến đường này. Tôi cũng biết việc người ta bán xé chuyến tàu lịch sử. Cơ hội rình mua được là rất hạn hữu. Vào dịp Giáng sinh, người ta cũng có thể thử may mắn của mình bằng việc load liên tục trang web bán vé chuyến tàu Giáng sinh kiểu cổ như thế này. Nhưng con tàu này hẳn là phải cổ hơn con tàu chạy vào dịp Giáng sinh. Nó đúng là con tàu 100 năm trước đã chạy, được sửa sang cho phù hợp với các yêu cầu kĩ thuật bây giờ. Tôi cho rằng mình từng nhìn thấy một cái tương tự tại Technisches Museum Berlin. Người Đức có nhiều tính cách và thói quen lạ thường, điển hình là tính tích trữ, gọi được là tính đồng nát.

Khi có nhiều lựa chọn cho các phương tiện đi lại, tôi đều ưu tiên sbahn. Những ngày hè, ngồi bên cửa sổ, mở một quyển sách. Ở những bến tàu cách xa nhau và không trong nội đô, con tàu lao xình xịch, nó chạy được đến tám mươi ki lô mét một giờ, ngày hè nắng chói, chẳng đọc được gì đâu, chữ nhảy múa cả. Nó chạy vụt đi cùng những bóng nắng đổ xuống qua các kẽ lá cây sát bên đường ray tàu. Nó khuất phục ham muốn đọc một quyển sách và nhấn người ta vào một ham muốn khác, ham muốn nhìn chữ và nắng cuộn vào nhau mà không được chớp mắt. 

No comments:

Post a Comment