Saturday, February 3, 2024

bên trong một hiệu sách (2)


mới rồi nhận rằng mình là người ít đi hiệu sách thì vài hôm sau, tôi lại vô tình đi thêm một lần nữa. Ở thành phố này các hiệu sách cả cũ lẫn mới vẫn còn đất sống, còn khá nhiều, thậm chí nó còn nổi tiếng bởi những hiệu sách.
Dưới đây là một ví dụ tiêu biểu, là hiệu sách hôm nọ tôi bước chân vào: nằm trong khu dân cư, trong một tòa nhà cổ trần cao 4m, thường là được xây vào những năm 1920-1930, thời kì huy hoàng của Berlin trước khi nó bị nhấn chìm trong các trận bom đạn. Người Đức vẫn hay đùa rằng nếu Hitler không yêu Wien mà là Berlin thì hẳn thành phố này đã không gánh nhiều phá hủy đến vậy. Sau chiến tranh thế giới thứ hai Berlin không còn gì ngoài những đống đổ nát, nước Đức không còn gì ngoài một núi nợ và cảm giác tội đồ. Hai quả bom ném xuống nước Nhật đã khiến cho chỉ còn một hung thủ duy nhất: nước Đức. 

Ngay khi thấy những quyển sách bày bên ngoài tôi đã thấy buồn cười, nên phải vào xem. Cách bày trí nói rất nhiều điều về người chủ. Và khi thấy ông ló mặt ra từ gian trong, mái tóc loăn xoăn, nửa dài nửa ngắn, tay mải chà bìa sách, tôi đã không ngạc nhiên chút nào. 



Ở đây có khá nhiều Mann, nhưng lại không thành các Männer. Trong lúc ngó nghiêng, tôi vô tình nghe được một cuộc nói chuyện giữa chủ và khách. Một cô gái, nói tiếng Đức với Akzent Mỹ, được bạn giới thiệu đến đây và cô muốn tìm đọc Max Frisch. Ông chủ bảo muốn bắt đầu với Max Frisch thì nên đi từ Homo faber, nhưng cô có vẻ muốn tìm Stiller (Ô hóa ra bản dịch tiếng Anh của Stiller là I'm not Stiller). Dẫu cho ông chủ cửa hàng bảo rằng Homo faber được dựng thành film khá có tiếng (ra là thế à) thì cô vẫn không xuôi cho lắm, rồi cô đi. 


Tình yêu với tiền mặt chỉ mới bớt đi đôi chút sau Corona của người Đức được thể hiện rất rõ ở những nơi thế này, không thể trả bằng thẻ. Không mang đủ tiền trong người, tôi để lại đấy một bản in rất đẹp kịch của Kleist, tin chắc rằng nếu có lần sau quay lại thì nó vẫn nằm nguyên chỗ cũ. Tôi mang về hai tập Die Gefährten, là những ghi chép về Ludwig Tieck cũng như thư từ gửi đến ông.
 

1 comment:

  1. Tôi từng muốn làm nhân viên bán sách, nhưng để hiện thực hoá nó có vẻ khó với tuổi của tôi. Có lúc tôi lại muốn nhân viên cửa hàng tiện lợi hoặc siêu thị, đại loại công việc liên quan đến sắp xếp, quá chán đến những con số và tiền.

    ReplyDelete